Trương Ngọc Châu

Hơn 20 năm. Một nghề. Một ngôi nhà.

Câu chuyện được ghi lại từ chính chia sẻ của chị Châu — đến với nghề, khó khăn đã đi qua, và lý do vừa lồng tiếng vừa dạy luyện giọng.

01

Đến với nghề lồng tiếng

Một cơ duyên tình cờ, vào thời điểm nghề lồng tiếng ở Việt Nam còn chưa phát triển. Khi đang học năm 2 khoa Diễn viên Kịch nói – Trường Nghệ thuật Sân khấu 2 (nay là Đại học Sân khấu Điện ảnh), chị Châu được mời casting làm diễn viên lồng tiếng cho một nhóm của một nhà đầu tư khá có tiếng trong giới phim ảnh lúc bấy giờ. Vào phòng thu, được hướng dẫn sơ qua là bắt tay vào việc ngay — và bén duyên với nghề từ đó.

02

Khó khăn từng đi qua

Sau một thời gian gián đoạn vì tốt nghiệp, học thêm ngành mới, kết hôn và sinh con, khi có cơ hội quay lại làm dịch vụ lồng tiếng cho Fafilm Việt Nam, vì nhiều năm không làm nghề nên chị bị chậm nhịp, không theo kịp các diễn viên cũ, không chạy chữ kịp, diễn khô, thiếu cảm xúc. Chị từng chịu áp lực rất lớn vì cảm giác làm phiền mọi người mỗi khi không theo kịp — nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc dừng lại.

03

Vì sao vừa lồng tiếng vừa dạy luyện giọng

Lồng tiếng là cuộc sống, là đam mê. Làm nghề là được sống trong vô vàn những cuộc đời khác nhau. Hơn 20 năm trong nghề là hơn 20 năm được rèn luyện kỹ thuật giọng nói, tâm lý, cảm xúc và màu sắc. Khi sở hữu một giọng nói đẹp, nghĩa là đang sở hữu một tài sản vô hình — và chị muốn giúp mọi người, ai cũng có thể sở hữu tài sản đó.

04

Điều muốn người học cảm nhận

Một diễn viên lồng tiếng, một giảng viên yêu nghề — nhiều kiến thức, nhiều kinh nghiệm, nhiệt huyết, tận tâm, chân thành và thấu hiểu.

“Mỗi người một giọng nói. Mỗi giọng nói một câu chuyện.”